Góc nhìn từ trong buồng lái chính xác hơn khi căn cua nhưng lại hạn chế tầm quan sát hai bên khi có xe đang vượt.
Hai xe cùng điểm tổng có thể mạnh ở hai mặt hoàn toàn khác nhau, nên đọc từng chỉ số thành phần vẫn cần thiết.
Chế độ loại dần đào thải xe cuối theo chu kỳ. Nhìn từ ngoài xe cho thấy quỹ đạo thật của mình lệch bao nhiêu so với đường tối ưu, điều không thể thấy khi đang lái.
Không nên nâng cấp toàn bộ vào tốc độ tối đa mà bỏ quên khả năng vào cua. Đường đua không đổi nên biết trước cua nào tiếp theo cho phép chuẩn bị sớm, thay vì phản ứng khi đã nhìn thấy. Ở đoạn đường chậm nhiều cua thì bám đuôi không mang lại lợi thế nào, chỉ làm tăng nguy cơ va chạm khi xe trước phanh.
Gầm quá thấp lại chạm đường ở các đoạn dốc và gờ giảm tốc, nên có ngưỡng dưới không nên vượt qua. Cầu trước lại có xu hướng trượt thẳng khi vào cua quá nhanh, hai kiểu mất lái này cần cách xử lý ngược nhau.
Chạy lệch khỏi quỹ đạo tối ưu đôi khi lại bám hơn khi trời vừa tạnh, vì phần đường ít xe qua khô nhanh hơn. Xuất phát sớm bị phạt dừng tại chỗ. Đối thủ máy có cơ chế đuổi kịp ở nhiều bản.
Nổ lốp buộc phải vào trạm ngay lập tức. Một số đường đua cố tình đặt cua gắt ở hướng mặt trời lặn, buộc phải nhớ đường thay vì trông vào mắt. Để vùng chết rộng khiến các chỉnh lái nhỏ không được ghi nhận, làm xe phản ứng giật cục thay vì mượt mà.
Xe nhấc bánh khi qua đỉnh nên tay lái không ăn, đánh lái lúc đó chỉ có tác dụng sau khi bánh tiếp đất trở lại. Vòng chạy khởi động làm nóng lốp trước khi tính giờ, đây là lý do vòng đầu tiên hiếm khi là vòng nhanh nhất.